Diêu bông là lá gì nhỉ?
Chiều ra phố nhặt nỗi nhớ riêng tư
Đem về ép vào trang nhật ký
Không thể nói yêu bằng những lời hoa mỹ
Nên anh phải miệt mài đi tìm lá diêu bông.
À, à ơi! Câu hát lý gàu sòng
Em tát nước
Mang trăng vàng đem đổ
Anh vụng dại
Mệt nhoài
Đêm mất ngủ
Vắt câu thơ ngang trời làm trăng sáng chờ mong.
À, à ơi khúc hát lý diêu bông
Câu đố em ra
Suốt đời anh nghiệt ngã
“Đến khi nào ai tìm được lá?
Em sẽ gật đầu
Lên kiệu về dinh”.
À, à ơi câu hát lý mông mênh
Núi cao lắm và rừng kia sâu thẳm
Ngày nắng cháy da
Đêm dài vô tận
Ru nỗi nhọc nhằn thành câu hát không tên?
Băng đèo cao
Qua sông suối gập ghềnh
Bao chiếc lá rụng rơi trong nuối tiếc
Anh vẫn đi qua tháng năm biền biệt
Chưa thể nào giải câu đố em ra?
Lời ru buồn em hát lý phôi pha
Con bướm trượt trái mù u té xuống
Nên câu hát gàu sòng xưa đi trốn
Đã thay bằng tình khúc sáo sang sông.
À, à ơi câu hát lý theo chồng
Xin đừng trách vì héo mòn nỗi nhớ
Ngày ngóng trông
Nhạt màu son thiếu nữ
Đêm khép màn the
Chờ đợi mối tình buồn.
À, à ơi câu hát lý ru con
Ngày trở lại
Hồn trôi về thực tại
Trên tay anh ngập ngừng bao chiếc lá
Tự hỏi lòng mình
Có phải lá diêu bông?
NGUYỄN THANH TÚ